Những hình thức lô-gich như người ta tìm thấy trong một khảo luận lô-gich học không đòi hỏi nói ra cách chúng ta suy nghĩ hoặc thậm chí cách chúng ta nên suy nghĩ thế nào. Không ai đi tới suy nghĩ rằng Socrates hoặc bất kỳ người nào khác là hữu tử bằng cách tuân theo hình thức của tam đoạn luận. Tuy nhiên, nếu như một người sau khi đã đi tới kết luận này bằng cách thu thập và diễn giải bằng chứng và anh ta muốn giải thích căn cứ của niềm tin này của anh ta cho một người khác, khi ấy anh ta có thể sử dụng hình thức tâm đoạn luận và anh ta sẽ làm điều này nếu như anh ta muốn trình bày sự chứng minh dưới hình thức chặt chẽ nhất. Một luật sư, chẳng hạn, biết trước điều gì anh ta muốn chứng minh, anh ta đã có một kết luận trong đầu và anh ta muốn sử dụng nó để gây ấn tượng với những người khác, khi ấy rất có thể anh ta sẽ diễn đạt những lý lẽ dưới hình thức tam đoạn luận.
Nói ngắn gọn, những hình thức nói trên không áp dụng vào việc rút ra kết luận, không áp dụng cho việc đi tới những niềm tin nhận thức, mà chúng là cách hiệu quả nhất đế phát biểu điều gì đã được kiện sẵn cốt để thuyết phục người khác (hoặc để tự thuyết phục chính mình nếu như một người muốn ôn lại những căn cứ của kết luận ấy) về tính đúng đắn của kết luận. Nếu một người đang suy nghĩ mà đã có sẵn một kết luận rồi, khi ấy những quan sát của anh ta sẽ hóa thành không phù hợp; sẽ làm theo những chỉ dẫn sai; anh ta nuôi dưỡng những gợi ý vô ích, anh ta có những những bước đi thừa. Chỉ bởi vi bạn chưa biết lời giải cho vấn đề của mình, cho nên bạn mới phải dò dẫm để đi đến lời giải và bạn dò tìm trong bóng tối hoặc ít nhất trong một thử ánh sáng mờ mờ; bạn bắt đầu tìm tòi theo những hướng nọ để rồi rút cục bạn lại từ bỏ. Khi bạn chẳng tìm kiếm chân lý và tất nhiên là bạn đang tìm kiểm theo cách có phần mò mẫm, khi ấy bạn ở trong một vị trí hoàn toàn khác so với vị trí khi bạn sở hữu sẵn chân lý từ trước.
Vì thế những hình thức lô-gich đặc trưng cho những kết luận đã đạt được và đã được chấp nhận thì không thế hướng dẫn cách chúng ta đi đến một kết luận trong khi chúng ta vẫn đang ở trong một tình huống của sự hoài nghi và tìm tòi. Song, những kết luận chưa hoàn chỉnh lại xuất hiện trong quá trình của suy nghĩ. Có những vị trí dừng chân tạm thời, những trạm nghỉ của sự suy tưởng trước đó và cũng đồng thời là điểm xuất phát của sự suy tưởng tiếp theo. Chúng ta không thế chỉ bằng một cú nhảy mà có thể đi tới kết luận độc nhất. Tại mỗi một giai đoạn định thần như vậy sẽ là hữu ích nếu chúng ta lần trở lại những quá trình đã trái qua và tự hỏi cái vật liệu được dùng cho sự suy tưởng trước đó có liên hệ nhiều ít thế nào với kết luận được tìm ra và nó có hiệu lực như thế nào.Như vậy, những tiền đề và kết luận được phát biểu đồng thời trong mối quan hệ xác thực giữa chúng với nhau và các hình thức tức là hình thức của những phát biểu như vậy.
