Thực tại tinh thần chính là quá trình phát triển liên tục nói trên, là sự bộc lộ của một nguyên lý hoạt động duy nhất, như đã được nói tới. Mặc dù khả năng tri giác, ghi nhớ, tường tượng và phán đoán không tồn tại trong hình thức hoàn chỉnh ngay từ giai đoạn ban đầu, nhưng lúc ấy đã tồn tại một hoạt động tinh thần, và hoạt động này trong khi phát triển và phức tạp dần lên thì nó tự bộc lộ như là những giai đoạn trong sự tăng trường của nó. Vì thế, cái mà nhà giáo dục cần đến không phải là thông tin mơ hồ về những khả nàng tinh thần này, nói chung, mà cái anh ta cần là một sự hiếu biết rõ rằng về cái hoạt động nền lang duy nhất nói trên và những điều kiện trong đó hoạt động này phân hóa thành những khả năng nói trên.
Trong phạm vi của giáo dục, giá trị của sự trình bày chay những sự kiện rời rạc, những câu chuyện vụn vặt về cuộc sống của trẻ em, hoặc thậm chí những nghiên cứu cụ thế về những chi tiết nào đó, đều có thế được cường điệu rất nhiều. Rất nhiều vật liệu, ngay cả nếu như chúng được tập hợp một cách thông minh, đều chỉ đơn thuần là những dữ kiện dành cho chuyên gia khoa học, thì chúng thường được trình bày như thế có thể dùng chúng để hướng dẫn thực tiễn giáo dục. Chỉ có vật liệu được kiến giải, tức vật liệu khám phá ra những nguyên tắc phổ biến hoặc gợi ý những nguyên tắc của sự phát triển để nhà giáo dục phải tự mình điều chỉnh cho phù hợp với chủng, mới có thế đem lại nhiều giá trị thực hành; và người kiến giải những dữ kiện của tâm trí trẻ em buộc phải bắt đầu bằng sụ hiểu biết về những dữ kiện của tâm trí người trường thành. Trong sự tiến hóa tinh thần cũng như sự tiến hỏa của cơ thế, tự nhiên không có những bước nhảy vọt. “Trẻ em là người sinh ra con người” là một phát biểu đầy chất thơ về một sự kiện có thật của tâm lý học.
