Giá trị của mọi cơ sở lập luận hoặc lý luận liên quan đến hoạt động của con người rút cục được quyết định bởi sự vận dụng vào thực tiễn – tức là bởi việc vận dụng nó để thực hiện một mục đích rõ rệt. Nếu nó đem lại kết quả tốt – nếu nó loại bỏ sự bất đồng, giải phóng hoạt động, tiết kiệm sức lực, giúp cho có được những kết quà phong phú hơn – thì cơ sở lập luận hoặc lý luận ấy có giá trị như là sự đóng góp cho một sự điều chỉnh hoàn hảo giữa phương tiện và mục đích. Nếu nó không đem lại sự đóng góp như vậy, nó không có giá trị thực tiễn, bất kể những khẳng định nào về lý luận được viện dẫn nhân danh nó, về điểm này, vấn đề của mối quan hệ giữa tâm lý học và giáo dục không phải là ngoại lệ.
Giá trị của một sự hiểu biết về tâm lý học, nói chung, hoặc tâm lý học về một chủ đề cụ thể nào đó, sẽ được thế hiện rõ nhất ờ những lợi ích của nó. Không luận cứ nào có thể giải quyết được vấn đề này một lần cho mãi mãi và không luận cứ nào có thể giải quyết được vấn đề này mà trước đó không có bất kỳ việc làm thực nghiệm nào. Song, bời vi giáo dục là một quá trình duy lý tính, tức một quá trình phù hợp với những quy luật của sự phát triển tâm trí, cho nên điều dễ hiểu là nhà giáo dục không cần và không nên phụ thuộc vào những sự quy nạp mơ hồ từ một thực tiễn không được dựa trên những nguyên tắc.Tâm lý học giáo dục không thể bỏ qua kinh nghiệm, cũng như kinh nghiệm không thề bỏ qua tâm lý học, nếu như kinh nghiệm muốn mang tính duy lý tính.
Chúng ta có thể coi thực tiễn có thực bớt đi là một thực nghiệm và đồng thời coi nó nhiều hơn như là một vấn đề thuộc về sự lập luận; làm cho góp phần trực tiếp và tiết kiệm vào một kinh nghiệm phong phú và chín muồi bới vì kinh nghiệm ấy là mang tính chất duy lý tính. Và đây là điều mà nhà tâm lý học giáo dục làm: chỉ ra những phương hướng trong đó khá năng cửu chữa có thề được tìm thấy; chi ra loại tâm lý học nào có thể có ích và loại tâm lý học nào cỏ thể là vô ích; và cuối cùng, chi ra có những lý do vững chắc gì để dự đoán bất kỳ giải pháp cứu chữa nào.
Tâm lý học giáo dục giúp ích gì cho người thầy
Giá trị của một sự hiểu biết về tâm lý học, nói chung, hoặc tâm lý học về một chủ đề cụ thể nào đó, sẽ được thế hiện rõ nhất ờ những lợi ích của nó. Không luận cứ nào có thể giải quyết được vấn đề này một lần cho mãi mãi và không luận cứ nào có thể giải quyết được vấn đề này mà trước đó không có bất kỳ việc làm thực nghiệm nào. Song, bời vi giáo dục là một quá trình duy lý tính, tức một quá trình phù hợp với những quy luật của sự phát triển tâm trí, cho nên điều dễ hiểu là nhà giáo dục không cần và không nên phụ thuộc vào những sự quy nạp mơ hồ từ một thực tiễn không được dựa trên những nguyên tắc.Tâm lý học giáo dục không thể bỏ qua kinh nghiệm, cũng như kinh nghiệm không thề bỏ qua tâm lý học, nếu như kinh nghiệm muốn mang tính duy lý tính.
Chúng ta có thể coi thực tiễn có thực bớt đi là một thực nghiệm và đồng thời coi nó nhiều hơn như là một vấn đề thuộc về sự lập luận; làm cho góp phần trực tiếp và tiết kiệm vào một kinh nghiệm phong phú và chín muồi bới vì kinh nghiệm ấy là mang tính chất duy lý tính. Và đây là điều mà nhà tâm lý học giáo dục làm: chỉ ra những phương hướng trong đó khá năng cửu chữa có thề được tìm thấy; chi ra loại tâm lý học nào có thể có ích và loại tâm lý học nào cỏ thể là vô ích; và cuối cùng, chi ra có những lý do vững chắc gì để dự đoán bất kỳ giải pháp cứu chữa nào.
